Please click here for English Version and Video

 

Matthew Kelly

 

Bi kịch của nền văn hóa của chúng ta hiện nay là hầu hết mọi người chưa được tiếp xúc với vẻ đẹp của Kitô giáo, mà nét đẹp của Kitô giáo là nó mang đến cho con người một lối thoát.  Kitô giáo là sự giải thoát tối hậu của con người, và đó là điều mà tất cả chúng ta đều khao khát.  Trên con đường đức tin của Kitô giáo, chúng ta được khai phóng và giải thoát để thực sự khám phá chính mình là ai và sự hiện diện của mình ở đây để làm gì.

Các vĩ nhân từ mọi triết lý ở mọi thời đại, đều có chung thao thức của bản thân với bốn câu hỏi: Tôi là ai?  Tôi ở đây để làm gì?  Những gì quan trọng nhất?  Và những gì ít quan trọng nhất?  Đây là những câu hỏi đáng để chúng ta quan tâm.  Bạn là ai –  không kể tới những gì người khác nghĩ về bạn.  Bạn là ai? Vượt qua những gì người khác nghĩ về bạn, nhưng chính bản thân bạn nghĩ gì về chính mình, thẳm sâu trong con tim của bạn, đào sâu vào tâm hồn của bạn, để khám phá bản thân mình là ai, mình hiện diện ở đời này để làm gì, điều gì tối quan trọng với mình, điều gì ít quan trọng nhất.

Một trong những điều chúng ta đánh mất khi trưởng thành đó là sự tò mò.  Ở loài người, sự tò mò lên đến đỉnh điểm vào khoảng hai hoặc ba tuổi.  Trẻ con thường hỏi chúng ta “Tại sao” mọi lúc, mọi nơi.  Con trai 3 tuổi của tôi, Ralph, thường hỏi tôi như vậy: “Ba đang làm gì ở đây vậy?” “Ba sống ở đây.”

“Ba đang làm gì ở đây vậy?”

Bạn biết đấy, con nít ba tuổi thì rất tò mò.  Nhưng thế gian có một khả năng đáng kinh ngạc để đánh bại chúng ta khi chúng ta dần dần lớn lên và trưởng thành.  Và vì vậy, khi chúng ta đồng hành cùng nhau trong mùa Chay này, chúng ta hãy quay lại với sự tò mò đó.  Chúng ta hãy quay lại với sự tò mò về bốn câu hỏi tuyệt vời này: Bạn là ai?  Bạn ở đây để làm gì?  Những gì quan trọng nhất?  Và những gì ít quan trọng hơn?  Bởi vì, trả lời được bốn câu hỏi này – hay chỉ trả lời được chút ít những thao thức của bốn câu hỏi này – sẽ thay đổi toàn bộ cách chúng ta sống cuộc sống này.

 

Heather Moster

 

Khá lâu về trước, tôi đã sống trong một dòng chảy, mà bản thân bị cuốn xuôi dòng khi nói “vâng” với quá nhiều việc.  Cảm giác tội lỗi và niềm kiêu hãnh đã cản trở tôi khi ra một quyết định gì – tôi sẽ có cảm giác tội lỗi khi nghĩ rằng tôi sẽ làm ai đó thất vọng nếu tôi nói “không”; tôi cũng sẽ có cảm giác tự hào khi nói “vâng” và thêm được vào danh sách thành tích của mình.

Có lúc, tôi nhìn vào lịch của mình, và giật mình khi thấy bảy đêm liền tôi đều có hẹn.   Con thuyền của tôi đang chìm, nhưng tôi không biết làm thế nào để thoát ra.  Rồi một ngày, không lâu sau đó, tôi tham dự một buổi “ăn trưa và học”, và tôi được yêu cầu viết ra mục đích của tôi là gì.  Tôi có thể nói với bạn, tôi đã mất nhiều thời gian hơn là chỉ buổi “ăn trưa và học” của ngày hôm đó để hiểu rõ bản thân.  Nhưng khi tôi đã hiểu ra, đó là cả một sự khác biệt.

Tôi nhìn thấy rõ ràng mục đích của mình là giúp người khác tự khám phá những khả năng mà Thiên Chúa ban cho họ và qua đó mà sống một cuộc sống hạnh phúc.  Khi biết được rõ ràng mục đích của mình, điều này giúp tôi thực sự tập trung và như là một tia laser chiếu sáng, một kim chỉ nam cho tôi mỗi khi phải đưa ra quyết định. Bây giờ tôi đã dễ chịu hơn khi cần phải nói không.  Chắc chắn, thỉnh thoảng tôi vẫn bị cuốn theo dòng chảy, nhưng con thuyền của tôi mạnh hơn rất nhiều vì tôi có mục đích rõ ràng và tôi biết mình là ai.

Làm thế nào để bạn biết bạn là ai?

 

(Vỹ Nguyên lược dịch từ DynamicCatholic.com)